Thứ Tư, 12 tháng 6, 2013

Cộng sản "mị dân"

Hồi nhỏ, có người bảo: Cộng sản là mị dân, là nói một đàng, làm một nẻo. Mình nghĩ, làm gì thế, bác này chắc bị ở tù về nên nói vậy.

Tối nay ngồi nghĩ lại, thấy vừa rồi, Việt Nam, hay những người Cộng sản đã tạo nên nhưng thuật ngữ mới, rất kêu, rất lạ kỳ, bổ sung vào những từ "mị dân".

1. "Xây dựng lòng tin chiến lược":
   Này ông anh Trung Quốc: anh muốn tôi tin vào 16 chữ tốt hòa hiếu thì anh hãy làm gì cho chúng tôi tin, trả Hoàng Sa, thôi bắt tàu cả, trả thác Bản Giốc, thôi xây dựng Tam Sa, thôi tuần tra Biển Đông, thôi nhòm ngo khai thác dầu khí nhé.
    Này ông anh Mỹ, chúng tôi muốn tin vào anh, anh hãy công nhận Việt Nam có nền kinh tế thị trường, hãy công nhận Việt Nam tam quyền nhất thể, hãy công nhận đặc thù chính trị Việt Nam, hãy công nhận Việt Nam có nhân quyền cao, hãy tăng cường viện trợ, hãy tăng cường...
     Hỡi dân chúng, hãy tin khi Nhà nước bắt nhốt các bloger, các người đi biểu tình là có tính toán trong xây dựng lòng tin chiến lược, hãy tin Vinashin, Vinaline không phải thua lỗ mà nhằm xây dựng niềm tin chiến lược, hãy tin rằng boxit là chiến lược không phải kinh doanh mà là để xây dựng niềm tin, hãy tin vào Đảng.

2. Cuộc bỏ phiếu tín nhiệm của Quốc Hội vừa qua với 47 chức danh do Quốc Hội bầu với các thuật ngữ sáng tạo: "tín nhiệm cao", tín nhiệm, và "tín nhiệm thấp". Có người bảo, sáng tạo ra 3 cấp độ này, Đảng ta đã cực kỳ thông minh, không để cho các "thế lực thù địch" có thể lợi dụng xuyên tạc, chống phá. Bạn nhớ năm lớp 6, học Anh văn, có từ "quality" là chất lượng, cô giáo giải thích chỉ có thể là quality và high-quality, good-quality.
Chất lượng, cũng như tín nhiệm là những từ thuộc "bản thân trạng thái" chỉ có thể đạt được khi các tiêu chí của nó đã được thỏa mãn. Khi đã xếp loại đạt (chất lượng/ tín nhiệm) thì đồng nghĩa là đồng ý với chất lượng của sản phẩm.TỐT, CAO, TỒI không thuộc về trạng thái của sản phẩm, nó là thuộc tính đến từ bên ngoài, từ nhận xét của 100, 1000. 1 triệu CÁI SẢN PHẨM ĐÓ, high, best, good không ở trong từng sản phẩm đó.
Vậy thì "tín nhiệm thấp" trong đánh giá một sản phẩm là gì? Chịu nhé!

Cũng như vậy, chúng ta có thể tìm được nhưng thuật ngữ rất Cộng sản, dài dòng và rối rắm khi nó không đi theo một lo gic nào.
3. Không có định nghĩa Nước Việt Nam trong Hiến pháp, mà chỉ có định nghĩa Nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.
4. Nền kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa.
5. Chủ nghĩa Mác là duy vật vô thần, nhưng các bạn được phép tự do tôn giáo.
6. Hiện nay không còn giai cấp nào, nhưng giai cấp công nhân và giai cấp nông nông dân vẫn phải đi tiên phong để tìm cái gì đó.
7. Chỉ có "Tam quyền nhất thể" mà không cần Tam quyền phân lập.
"Quyền lực nhà nước là thống nhất, có sự phân công, phối hợp và kiểm soát quyền lực giữa các cơ quan trong việc thực hiện các quyền lập pháp, hành pháp và tư pháp.
Quốc hội là cơ quan đại biểu cao nhất của nhân dân, cơ quan quyền lực nhà nước cao nhất và là cơ quan duy nhất có quyền lập hiến, lập pháp; các cơ quan nhà nước khác do Quốc hội lập ra, có trách nhiệm báo cáo công tác và chịu sự giám sát tối cao của Quốc hội. Nhà nước ta không tam quyền phân lập.”- Tổng Bí thư khẳng định. Trích http://www.phapluatvn.vn


BÀI LIÊN QUAN:

Chủ Nhật, 31 tháng 3, 2013

Tranh cãi về quyền Tư pháp.




Trang 160. Ngài Sherman: Vấn đề không phải con người có những quyền tự nhiên nào, mà là những quyền đó được xã hội bảo đảm như thế nào. Nếu một số người chấp nhận trao nộp một số quyền nhiều hơn những người khác để đạt được mục đích, thì không cần phải tranh cãi làm gì.
     Nhưng nếu tất cả mọi người đều đòi sự bình đẳng, thì chắc chắn sẽ gây nguy hiểm cho quyền của một số người. Người giàu cũng tham gia vào xã hội với người nghèo, nhưng họ phải trao nộp nhiều hơn nguời nghèo dù với một lá phiếu bình đẳng, người giàu vẫn được an toàn. Nhưng nếu người giàu lại có nhiều lá phiếu hơn người nghèo, căn cứ vào tài sản của mình, thì ngay lập tức, số phận và quyền lợi của người nghèo sẽ bị nguy hiểm. Đó là quan điểm chủ đạo để hình thành nên CÁC ĐIỀU KHOẢN HỢP BANG.
Trang 73. Ngài Sherman. Xã hội văn minh nào cũng đều chia thành những phe phái, những tầng lớp và những lợi ích khác nhau, tất yếu phải bao gồm người giàu và người nghèo, những chủ nợ và con nợ, những lợi ích nông nghiệp, thương mại hay sản xuất, những công dân cư trú ở vùng này, hay vùng kia, những người ủng hộ chính trị gia này, chính trgia kia, những con chiên theo tôn giáo này, hay tôn giáo khác. Trong mọi trường hợp khi đa số thống nhất cùng một mục đích, hay tâm trạng chung, thì quyền của thiểu số sẽ bị nguy hiểm.
       Vậy đâu là động cơ kiềm chế những nguy cơ này?

Thứ Hai, 25 tháng 3, 2013

Thời gian của người Cộng sản và niềm tin của dân chúng

Dạo này lên mạng thấy báo giới blog oánh nhau ùm xà lùm, loạn hết cả lên. Blog basamvn đã bị lực lượng hacker rỗi hơi nào (!) chiếm giữ, bót bài lung tung, loạn xị ngậu hết cả lên.
Lý do gì mà cuộc triển khai góp ý kiến Hiến pháp lại được kéo dài đến tháng 9, còn 6 tháng nữa. Ba tháng góp ý đã xong, rầm rộ, giờ thêm 6 tháng nữa để làm gì? Nếu mà thực tâm, biết làm, qua 31/3, tổng kết cái đã, rồi thì 6 tháng đến triển khai góp ý, làm kiểu khác, cách khác. Ví dụ, chỉ tập trung đánh từng điều đang tranh cãi, cãi cho nó lý luận, tư duy, cho nó biện chứng cái xem nào, để mỗi người dân ký vào Hiến Pháp cũng hể hả. Uh, có thế chứ, Hiến pháp của mình, chứ không phải Hiến pháp của Đảng.

Vừa qua, 24/3/2013, Quảng Nam động thổ khởi công dự án mở rộng Quốc lộ IA. Có 3 nhà mừng: CIENCO% (xin lỗi, bấm Shift + 5) nó ra thế; Ngân hàng BIDV; và quan chức ký cho BOT. Dân mình có mừng với dự án BOT này không, khi nhà đầu tư được thu phí 20 năm 11 tháng. Nâng cấp Quốc lộ là cần thiết, nhưng thu phí 20 năm 11 tháng như thế, so với những cây cầu ở Đà Nẵng, dự án Boxit, dự án Điện hạt nhân, dự án Đường sắt cao tốc... và hàng loạt những dự án gần 20 năm nay không có bóng người, những khu hạ tầng chỉ có bò đi. Như thế mới thấy lãnh đạo tài giỏi thu hút dự án, còn dân thì trả phí đều đều. Mới đây, Anh Đinh La Thăng có phát minh xóa bỏ hết trạm thu phí, đã triển khai từ đầu năm 01012013 về việc thu phí bảo trì đường bộ tại các trạm đăng kiểm oto, xe 4 chỗ 2 triệu/năm.. xe máy 50 ngàn/năm, nhớ là có một xã ở Hà Tĩnh đã thu xong luôn phí xe máy, kỷ lục.
Dự án mở rộng Quốc lộ IA cũng được cấp giấy chứng nhận đầu tư là sao?

Thứ Tư, 20 tháng 3, 2013

Cụm từ (cái gọi là "Thành phố Tam Sa") và Quảng Việt (Trung Quốc)


Cụm từ (cái gọi là "Thành phố Tam Sa") trên các báo đài Việt Nam hiện nay cần sớm đổi:
1. (cái gọi là "Thành phố Tam Sa"), khu vực Huyện đảo Hoàng Sa - Việt Nam
2. khu vực Trung Quốc gọi là Tam Sa, là Huyện đảo Hoàng Sa - Việt Nam
3. Tam Sa (Khu vực Hoàng Sa của Việt Nam đang tranh chấp với Trung Quốc).
4. Tam Sa (khu vực Trung Quốc đang chiếm đóng của Việt Nam)
5. Tam Sa (khu vực Hoàng Sa của Việt Nam)

LUÔN LUÔN viết kèm, ghi rõ như vậy, chứ làm gì có cai kiểu ghi ấm ớ:  ------cái gọi là "Thành phố Tam Sa"---------, viết vậy khác gì quảng cáo không công, hợp thức hóa tên gọi của Tung Của.

Thứ Hai, 11 tháng 3, 2013

Đăng lại bài cũ - Nghỉ chơi blog 1 chặp

Nhìn về phía trước, Chấn hưng tinh thần dân tộc vì một Nước Việt Nam phồn vinh thịnh vượng.
27/3/2011 Nếu Anh trúng cử ĐBQH tại kỳ bầu cử Quốc hội Khóa XIII này anh sẽ làm gì để đem trí tuệ, sức lực của mình vào quá trình hoạt động, làm việc của Quốc hội?
Ông Huỳnh Quốc Hội trả lời:
Đối với người đề cử khi trúng cử ĐBQH, là một hứa hẹn thăng tiến một chức vụ trong tương lai, còn đối với người tự ứng cử, trúng cử ĐBQH là khởi đầu cho một quá trình đánh đổi, dấn thân và cống hiến.
            Đại biểu Quốc Hội phải bằng cách suy nghĩ, đặt vấn đề, dám nói, dám chịu trách nhiệm, và dám đi đến cùng. Tôi sẽ nói về những bất ổn đang tồn tại trong xã hội chúng ta hiện nay trên phương diện con người và xã hội. Về con người, đó là:

+ Vấn đề về nông dân: nông dân mất đất nông nghiệp, sự tôn trọng cần thiết đối với sở hữu đất đai nông nghiệp, vấn đề mất đất và đối mặt với công cuộc mưu sinh của một bộ phận nông dân khi nhường đất cho quá trình công nghiệp hoá; nguyên dân ly hươngg của đại bộ phận cư dân nông thôn; khả năng thu hút người đã được đào tạo từ thành phố trở về làm việc.
+ Vấn đề về công nhân: lao động giá rẻ; chính sách nhà ở, định cư cho công nhân trong quá trình công nghiệp hoá
+ Vấn đề của tri thức trẻ và đào tạo lao động có tay nghề: Chế độ cho người trẻ, thu hút đầu tư có chọn lọc, đào tạo trình độ nhân lực có tay nghề;  
+ Vấn đề của công chức, viên chức: tiền lương, trách nhiệm công việc, lòng yêu nước và trách nhiệm với tương lai quốc gia.
+ Vấn đề người nghèo trong đô thị: bảo hiểm, tiếp cận dịch vụ công, tệ nạn xã hội
Về mặt xã hội, mục tiêu nặng về tăng trưởng dẫn đến nhiều hệ luỵ: đầu tư dàn trải, lãng phí tài nguyên thô của quốc gia, lãng phí trong đầu công. Một câu nói rất hay: “Chúng ta đang cướp của quá khứ và tương lai để nuôi hiện tại”. Có những hệ luỵ có thể thấy: dự án di dời xã đảo Tam Hải huyện Núi Thành 600ha đất và 800ha mặt nước để giao đất cho Nhà đầu tư làm tổ hợp vui chơi-giải trí-du lịch cao cấp, giao đất ven biển cho các khu du lịch, khai tác titan huỷ hoại môi trường nhưng đem lại lợi tức khổng lồ cho nhà khai thác. Có những hệ luỵ chưa nhìn thấy: các dự án của Saba Dubai tại Phú Yên 300.000 ha tại Quảng Nam 3.800 ha gồm, toàn bộ vùng biển Duy Xuyên và Thăng Bình với chiều dài 12km bờ biển; dự án của  VinaCapital: 2.000ha, vùng biển Thăng Bình với chiều dài bờ biển 11,1km kéo đến sông Trường Giang; dự án của Providental 2.900ha gồm 5 vị trí tại Duy Xuyên (1), Thăng Bình(2), Tam Kỳ (1) và Núi Thành (1). May mà các dự án này đã bị thu hồi. Chạy theo tăng trưởng không tách rời xây dựng cơ bản, lĩnh vực béo bở cho tham những phát triển trong tình trạng các kênh tài chính Bộ ngành - Tập đoàn - Địa phương còn đang thí điểm cách quản lý.
  Nếu được chọn lĩnh vực tham gia nghiên cứu trong vai trò đại biểu Quốc Hội, tôi sẽ theo đuổi vấn đề Đổi mới giáo dục Cải cách thể chế. Tham nhũng hiện nay đang làm băng hoại các giá trị xã hội, phá huỷ các niềm tin, gây nên những bất ổn xã hội mà kéo dài sẽ dẫn đến những nguy hại không tưởng. Giải quyết được tham nhũng bằng những mục tiêu trên, điều được hưởng lợi tiếp sau đó là chính là xây dựng được một dân tộc mạnh và một Nhà nước dân chủ pháp quyền, một dân tộc có sức mạnh không kém các cường quốc 5 châu. Tôi có cảm giác xã hội hiện nay đang chạy theo lợi ích của bản thân và gia đình, lao đi kiếm sống, không quan tâm đến ứng cử, tự ứng cử, về dân chủ, về hiến pháp. Đó không phải là tâm lý thoải mái mà đó là sự chán chường, sự mất niềm tin, đấy là mối nguy hiểm cực kỳ của một dân tộc. Cơ quan Nhà nước lương ba cọc ba đồng mà toàn là con ông cháu cha, học giỏi ra trường cũng phải chạy việc, vụ Vinashin không xử lý được trách nhiệm nên ở dưới cũng không thể chấn chỉnh được [báo Tuổi Trẻ ngày   17/3 về vụ việc của Khu Đô thị Phước Long – Khánh Hòa]; nhiều và còn nhiều vấn đề nữa ... Nhìn về phía trước, tương lai của một dân tộc Việt Nam có thể “sánh ngang với cường quốc 5 châu”: Nước Nhật của châu Á, nước Mỹ của châu Mỹ, nước Thuỵ Điển của châu Âu?... Nhìn về phía trước, chấn hưng tinh thần của dân tộc Việt bằng 2 mục tiêu lớn trên ngay từ bây giờ, để 30 năm sau có thể xây dựng được một thế hệ và một dân tộc đoạn tuyệt được với “quốc nạn” này, để có thể xây dựng một nhà nước dân chủ pháp quyền, phát triển kịp ngang bằng với các nước phát triển.
Đổi mới giáo dục cần phải có một khoảng thời gian tối thiểu 20-30 năm, để cho một lớp thế hệ mới lớn lên được hoàn thiện, tư duy không bị ô nhiễm (chạy chức, chạy trường, quà cáp, phong bì…), một lớp thế hệ già hơn sẽ thay đổi dần nhận thức để vì một xã hội phát triển bền vững cho thế hệ tương lai của dân tộc. Đó là, phải thay đổi tư duy về giáo dục ở bậc phổ thông là đào tạo con người có nhân cách, có ý thức trách nhiệm công dân, có lòng yêu nước, có ý thức gìn giữ tài sản quốc gia. Văn hoá chính trị hiện nay là “Biết dễ - Làm khó” vì cơ bản không có người thực hiện cần phải thay đổi thành văn hoá thực hành, đó là “Biết khó - Làm dễ”. Đó là tư duy giáo dục bậc đại học, đào tạo những con người có năng lực giải quyết vấn đề chứ không phải là nhồi nhét tri thức, đào tạo để cấp bằng, đào tạo phổ cập số lượng. Đầu tư cho giáo dục đó là đầu tư cho tư duy, cho cách làm giáo dục, cho quy trình tạo ra sản phẩm giáo dục thay vì chỉ thiên về đầu tư xây dựng cơ bản. Hiện nay cũng đã đổi mới phương pháp đào tạo tín chỉ, trong đó hai điều kiện tiên quyết đó là “tự học và thư viện”. Nhưng, thư viện thì không thu hút được người đọc, còn tự học thì không phải cư muốn tự học là được mà đó là kết quả của tư duy giáo dục ý thức tự làm chủ, ý thức trách nhiệm công dân ở bậc học phổ thông.

Đồng thời tiến hành song song để hỗ trợ cho việc đổi mới giáo dục là vấn đề cải cách thể chế. Tham nhũng bắt đầu từ trong Nhà nước và gây ảnh hưởng lan truyền, tác động tâm lý đến toàn xã hội. Hoàn thiện hệ thống Pháp luật, cải cách minh bạch hoá thể chế để tham nhũng mất đi chỗ dựa. Tuân Tử nói: “Nhân chi sơ, tính bổn ác”, nên không hy vọng vào tính thiện của con người, không hy vọng vào một minh quân hiền vương mà cần phải có những chế tài pháp trị công khai minh bạch để hạn chế cái ác phát triển, tránh việc tư hữu hoá quyền lực cũng như lạm dụng quyền lực. Luật pháp làm ra là để ngăn chặn kẻ mạnh, bên vực kẻ yếu, cũng như là hạn chế quyền lực của Nhà nước đối với các quyền con người, chứ không phải quyền công dân. Đó là bắt đầu bằng việc đầu tiên là sửa đổi Hiến pháp, đề nghị luật hóa vai trò của Đảng đối với Nhà nước, tránh cho việc quyền lực tối cao đứng ngoài, không chịu sự ước thúc của xã hội. Đó là minh bạch, công khai các quy định, các chính sách, các quyết định của Nhà Nước, không để chỗ tối cho tham nhũng phát triển. Đó là làm sao để cho các văn bản Luật trở nên hiệu quả, người dân chỉ làm những gì Luật không cấm, còn các văn bản Thông tư, Nghị định của Chính phủ chỉ để hướng dẫn, điều chỉnh hành vi của Nhà nước trong ứng xử với công dân. Đó là, cải cách tiền lương để tạo mức sống cơ bản đảm bảo cuộc sống và có tích luỹ để không bị lệ thuộc cho  lao động ở độ tuổi 25 - 40 từ lương, tránh lôi kéo cám dỗ của hiểm hoạ tham nhũng, hối lộ. Đó là một loạt các biện pháp điều chỉnh như: tăng cường hiệu năng quản lý của cán bộ cơ sở cấp xã phường thôn, bỏ vai trò của huyện, gộp các tỉnh thành vùng để tránh đầu tư chồng chéo lãng phí, nâng cấp các Sở tham mưu. Và cuối cùng, việc cải cách thể chế để củng cố niềm tin vào vai trò lãnh đạo sáng suốt của Đảng, từ niềm tin đó, mỗi người dân sống tốt hơn, ý thức trách nhiệm công dân tốt hơn để từ đó, góp phần phấn đấu vì một Nước Việt Nam dân chủ, xã hội công bằng văn minh như chúng ta luôn kêu gọi.
 Anh nhận xét như thế nào về tình hình hoạt động của Quốc hội khóa XII trong nhiệm kỳ vừa qua?
            Ông Huỳnh Quốc Hội trả lời:
            Quốc Hội khoá XII vừa qua đã thể hiện được nhiều vấn đề cử tri quan tâm, nhưng nhìn chung thì vai trò của Quốc Hội và đại biểu Quốc Hội còn rất mờ nhạt. Trong ban hành Luật thì cũng không hiệu quả, vì đại biểu Quốc Hội đa số là thành viên Chính phủ, kiêm nhiệm nhiều việc thì làm gì có thời gian nghiên cứu. Đại biểu chuyên trách nằm ở Bộ ngành nên Luật gần như là Chính phủ thực hiện, trình Quốc Hội thông qua trong khi trình độ đại biểu thì không đồng đều, đa phần là người Nhà Nước, nên Luật thông qua rồi thường là nằm cứng, chờ Nghị định, thông tư của Chính phủ hướng dẫn. Như thế là không đúng. Người dân chỉ biết Luật, về nguyên tắc người dân được phép làm những gì Luật pháp không cấm còn Nghị định, Thông tư là chỉ để điều chỉnh hành vi của Nhà nước trong quan hệ với người dân.
            Với chức năng giám sát của Quốc Hội và đại biểu Quốc hội cũng mờ nhạt và hầu như không hiệu quả vì không có quyền lực quyết định cũng như các chế tài hậu kiểm. Người dân hiện nay bức xúc trong nhiều vấn đề như thủ tục hành chính, thái độ của công chức, quyết định của Chính phủ trong các dự án lớn (đường sắt cao tốc, thuỷ điện, boxit Tây Nguyên, lời hứa trong vụ Vinashin…).
 Anh kỳ vọng thế nào về lần tự ứng cử này?
             Kỳ bầu cử Quốc hội Khóa XII vào năm 2007, tôi rơi vào “bảng đấu khó khăn” gồm 1 Tiến sỹ Luật ( hiện nay là Chủ nhiệm Ủy ban pháp luật của Quốc hội /ông Nguyễn Văn Thuận) 1 Đại tá Tỉnh đội trưởng (Nay là thiếu tướng phó tư lệnh QK V/ ông Nguyễn Quy Nhơn), 1 phó Viện trưởng Viện KSND tỉnh Quảng Nam/ ông Nguyễn Quang Dũng). Nhưng dù nằm trong “bảng đấu khó khăn” tôi lại được tín nhiệm 48.000 phiếu/270.000 phiếu, (18%: Cái này là ông Mười, Trương Công Mười, lúc ấy là PCT UBMT Tỉnh điện thoại thông báo vậy, chứ cũng chẳng có ai mời lên Thông báo Kết quả, hoặc có một cái giấy gì đó, bầu cử xong là đứt đuôi luôn, chả biết con số là đúng vậy không nữa, có một chi tiết lưu ý là sau buổi sáng bỏ phiếu đầu tiên, ông Mười có báo là phiếu của mi đang cao lắm. Nhưng phiếu thấp thì chắc cũng phải, miền Đại Lộc - Điện Bàn là vùng cách mạng gộc mà đòi sửa Hiến pháp, trong khi mình là dân nằm vùng ở đơn vị 3 (Tam Kỳ- Núi Thành-Phú Ninh - Trà My) hoặc nếu đưa về đơn vị bầu cử 2 (Thăng Bình là quê, Quế Sơn, Hiệp Đức, Hội An dù sao dân trí cũng tốt hơn với tự ứng cử). Với 11 lần tiếp xúc tại Điện Bàn (2), Đại Lộc (3), Tây Giang(2), Nam Giang(2), Đông Giang(2) với số lượng 2.200 cử tri mà tôi được số phiếu gấp gần 24 lần. Do vậy, với lần ứng cử lần này, tôi tin mình sẽ được người dân tín nhiệm bỏ phiếu cao và sẽ trúng cử ĐBQH khóa XIII.
CÁC BÀI MÌNH THÍCH:
 

Thứ Sáu, 22 tháng 2, 2013

Đảng ta là đạo đức, là văn minh

Copy từ  J.B Nguyễn Hữu Vinh
Thông thường, mỗi báo cáo hoặc bài viết trên báo Đảng, hoặc trong các cuộc mít tinh, hoặc trên bất cứ một cuộc đại hội nào câu cửa miệng thường có là: “Sự lựa chọn con đường cách mạng đó là sự lựa chọn của chính lịch sử, đáp ứng nguyện vọng và lợi ích của đông đảo nhân dân Việt Nam. Nhờ vậy, Đảng Cộng sản Việt Nam đã lãnh đạo cách mạng Việt Nam đi từ thắng lợi này đến thắng lợi khác”. Thế rồi sau đó là hàng ha sa số những thành tựu, thắng lợi, thành quả… được nêu ra. Còn khi nói đến những sai lầm, những thất bại, những hậu quả, thì tất cả đều là những sai lầm và thất bại, khuyết điểm tạm thời, do khách quan, do một số không nhỏ cá nhân mà thôi. Còn “đảng ta” vẫn vĩ đại thật(!).

dangtadaoduc
“Đáng ta” là đạo đức, là văn minh?

Thứ Hai, 18 tháng 2, 2013

Tôi có tội hay là tội của Đảng Cộng Sản

Tôi có tội hay là tội của Đảng Cộng Sản
Tối nay thứ Hai 18/2/2013, 9hPM mới đọc báo Thanh Niên ngày 17/2/2013. Trang nhất có bài: NHÌN LẠI CHIẾN TRANH BIÊN GIỚI 1979"

Tôi sinh năm 1976, năm nay 37 tuổi. Và từ nhỏ đến giờ, không học hay không nhớ gì, không có khái niệm về cuộc chiến này. Cũng hay vào trang BaSam xem tin tức, thấy có nhiều bài về chiến tranh biên giới 1979. Cũng vô tình vô tâm, không để ý, xem như đó là việc ở đâu, chả có một khái niệm gì để bám vào mà đọc. Cũng như mấy bà chị, xem đó là chuyện chính trị chính em, chả liên quan với mình. Tôi có tội hay không khi đọc: Đúng vào ngày này 34 năm trước (17/2/1979), Trung Quốc bất ngờ tung hơn 600.000 quân (60 vạn) nổ súng xâm lược Việt Nam trên toàn tuyến biện giới phía bắc, nhưng đã phải rút quân sau hơn một tháng gặp sự kháng cự mãnh liệt của quân và dân ta, chịu sự tổn thất nặng nề. (Tìm tấm ảnh trên trang nhất báo Thanh Niên không có), nên phải chụp lại hình trên báo, rất đẹp).
Chú thích hùng hồn: Bộ đội và dân quân Việt Nam đánh trả quân Trung Quốc xâm lược.

Thứ Sáu, 15 tháng 2, 2013

Cám ơn Hoàng Hữu Phước

Không định nhắc, nhưng thấy có ích, cần phải tán dương Hoàng Hữu Phước một câu. Hôm trước góp ý Hiến pháp tại Phường An Xuân, có người hỏi: sao cậu lại không đồng ý Quốc Hội lập Hiến pháp, tôi có đứng dậy thưa rằng, vì Quốc Hội khóa XIII hiện nay quá đông, 500 vị và họ không có đủ sẵn sàng cho việc lập Hiến, họ chỉ là đại biểu Quốc Hội khóa XIII, và trong số họ, có những người không xứng đáng. Và đây, hôm nay, Nghị Phước đã dõng dạc tuyên bố rằng Nghị Quốc, Dương Trung Quốc có Tứ đại Ngu. Tôi không nhớ 4 cái ngu gì, nhưng chỉ biết rằng có một đại biểu Quốc Hội khóa XIII chửi dõng dạc một đại biểu Quốc Hội khóa XIII là ngu, sau đó lên mạng, nhiều comment lại bảo rằng ông Hoàng Hữu Phước có Bách đại Ngu (100 cái Ngu).
Ông bà ta nói ở đời có 4 cái Ngu, mà đồng bào chửi ông Phước có 100 cái Ngu, hơi nhiều chút.









Vậy không biết ai đúng ai sai, nhưng chắc chắn trong 2 ông đại biểu Quốc Hội khóa XIII (2011-2015) có ít nhất một ông ngu, chưa nói 494 ông còn lại chưa khai ra.

Thứ Sáu, 1 tháng 2, 2013

Góp ý Dự thảo Hiến pháp tại Phường An Xuân ngày 01/2/2013




                                   KTS. Huỳnh Quốc Hội



Kính thưa Hội nghị!
Tôi là ... Đại biểu được mời đại diện nhân dân Khối phố 4, P. An Xuân (cả KP chỉ có 3 giấy mời). Giọng tôi hơi chát, và chất hay nói thẳng nói thật nên hơi khó nghe, mong quý vị thông cảm. Tôi xin tự giới thiệu đôi chút về bản thân, và tôi nghĩ ai lên đây cũng cần giới thiệu vắn tắt qua để biết được góc nhìn của mỗi người, từ đó điều 5,6,7.. sẽ tròn hay méo, sửa hay đổi, xem có phù hợp với tâm thế và nguyện vọng chung hay không.
Tôi sinh ra và lớn lên tại Phường An Xuân, học cấp 1-2 tại Trường Lý Tự Trọng, học cấp 3 tại Trường Trần Cao Vân Tam Kỳ...
Năm 2007 và năm 2011, tôi ứng cử ĐB Quốc Hội 2 lần, một trong 4 mục tiêu vận động bầu cử trong 2 lần này là Sửa đổi Hiến pháp, nên tôi cũng bị nhà chức trách để ý, gặp nhiều khó khăn.
Thực lòng mà nói, tôi không hy vọng lắm vào sự thực tâm lấy ý kiến trong việc sửa đổi Hiến pháp lần này (dân chủ hình thức), nhưng tôi nghĩ, nếu không có thực tâm, nhưng những người thi hành có thực làm, thì qua đó, góp phần thay đổi nhận thức, nâng cao dân trí để tiến bước trong quá trình xây dựng xã hội dân sự, xã hội dân chủ.
Những đóng góp ý kiến của tôi tại đây mang tính thỏa hiệp để xây dựng. Bao gồm 6 phần: A.Bổ sung; B. Bỏ hẳn hoặc bỏ - chuyển gộp các điều; C. Cấu trúc lại hoàn toàn chương II. D. Cần thảo luận thêm; E. Chi tiết cơ bản; F. Chi tiết cụ thể.

A. ĐỀ NGHỊ BỔ SUNG 5 VẤN ĐỀ VÀO BẢN HIẾN PHÁP.
Bổ sung vào Lời nói đầu 4 vấn đề:
1. Định nghĩa Hiến pháp là gì?
   Vì rằng phải hiểu Hiến pháp là gì, mới có thể bàn về câu chuyện Hiến pháp, rằng lòng yêu nước là không phải của riêng ai... Chúng ta vẫn nói, và vẫn thấy nơi nhan nhản khắp hẻm cùng quê tấm biển hiệu: "Sống và làm việc theo Hiến pháp và Pháp luật". Nhưng thử hỏi mấy ai ngồi đây đã từng đọc Hiến pháp, và hiểu được định nghĩa của Hiến pháp để có thể bàn được câu chuyện này. Nguyên lý của Hiến pháp là văn bản mà ở đó, người dân trao cho cho một tổ chức (Nhà nước) quyền quản lý điều hành xã hội mà họ sống trong đó. Người dân trao những quyền mà tổ chức đó được làm, do đó quyền của người dân lớn vượt hơn quyền của tổ chức đó được làm. Hiển nhiên, nếu Hiến pháp có được định nghĩa, tôi nghĩ rằng câu chuyện Hiến pháp sẽ trở nên rõ ràng hơn rất nhiều.
2. Nước Việt Nam là gì?
  Tôi cho rằng phải có định nghĩa Nước Việt Nam là một nước có chiều dài từ địa đầu Hà Giang đến đất mũi Cà Mau, bao gồm quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa. Trong lời mở đầu của Hiến pháp 1959 có nhắc rằng " Nước Việt Nam là một nước thống nhất từ Lạng Sơn đến Cà Mau". Tại điều 1 HP 1992 chỉ ghi rằng: Nước CHXHCN Việt Nam là ... " .
 (Một số ý kiến khác nhất trí với ý kiến này, phải có Đông - Tây tứ cận, tọa độ vị trí, nhất là trong tình hình căng thẳng biển đảo hiện nay, phải khẳng định chủ quyền lãnh thổ).

Thứ Sáu, 18 tháng 1, 2013

Đà Nẵng với gợi ý Hiến pháp mô hình Liên bang

Mình không thích Nguyễn Bá Thanh, cũng không thích cách Đà Nẵng phát triển. Không biết anh Bá có sống nổi (nếu Cas vào cuộc và anh Tổng chu du không về trực tiếp xử lý) qua cú đòn này không? Ở đây mình thấy có mấy việc.
1. Anh Tư và anh Tổng làm việc rất hời hợt, cảm tính, những lúc mấy anh đi nước ngoài thì ở nhà là bị trải đệm ngay lập tức.
2. Anh Ba chứng tỏ bản lĩnh quá sớm, thể hiện mưu mô thđoạn, lòng dạ thâm độc, và đã bộc lộ mình ra trước toàn thiên hạ. Con người như thế thì sớm muộn gì cũng bán... So với các Vina trực thuộc, thì tốc độ xử lý, vào cuộc qugấp, vội và tỷ lệ 3.000/100.000 tỷ thì có là g. Mặt khác, 3.000 mà nó c hiệu qu hơn 100.000 phế thải; V vấn đề của Đà Nẵng đa phần dựa trên sự đồng thuận chủ trương của toàn địa phương, mchống lưng từ các Nghị quyết Hội đồng nhân dân, thlàm được gì nhau.
3. Vấn đề ĐNẵng này, lòi ra một việc: các địa phương như Đà Nẵng, Hải Phòng, Sài Gòn, Bình Dương, Nha Trang, Đà Lạt đều mong muốn tự chủ, có một cơ chế độc lập đủ mạnh như mô hình tiểu bang - liên bang. Do đđề xuất ý kiến nên thành lập mô hình liên bang với quy mô sáp nhập 64 tỉnh thành còn khoảng 10-18 tỉnh. Do vậy, nếu lần này mà sửa Hiến pháp "nghiêm túc", thì đưa mô hình này vào dự thảo để trưng cầu dân ý, (đây đã là lấy ý kiến nhân dân rồi đó, làm tiếp bước trưng cầu dân ý nữa đi).

Thứ Ba, 15 tháng 1, 2013

Hai dây mơ

Rệp, là loài ký sinh


1. Vấn đề này liên quan đến người nổi tiếng với câu nói: "...Không chống được tham nhũng thì tôi từ chức...". Trưởng ban chống tham nhũng, cùng là người đứng đầu hành pháp và chấp pháp, người ký duyệt các quyết định bổ nhiệm, các phân bố tiền, tài sản lên đến hàng 100.000 tỷ đồng. Ông vừa là công chức hành chính, vừa là chính khách chính trị. Quản lý hành chính, hành pháp, vừa quản trị sự nghiệp (có thu), quản lý doanh nghiệp (Tổng công ty).  
Bỏ tiền chạy việc, chạy chức, có cần lấy lại không?

Chủ Nhật, 6 tháng 1, 2013

Hiếp Pháp




Không nên c tham vọng suy nghĩ nhiều một cách toàn diện về một bản Hiến pháp hoàn chỉnh. Vì rằng Hiến pháp là văn bản trí tuệ từ toàn thể dân chúng mà từ nó, h/chúng ta trao quyền cho Nhà Nước, điều hành lãnh đạo đất nước. Từ quyền và nghĩa vụ, trách nhiệm được giao này, Nhà Nước lập ra pháp luật, tiến hành các biện pháp thực thi pháp luật và phán quyết những kẻ vi phạm pháp luật. Luật pháp và Nhà nước được thành lập để bảo vệ kẻ yếu hơn trước kẻ mạnh, khác với quy luật sinh tồn trong tự nhiên: luật của sư tử hổ báo hay luật dưới biển, cá lớn hiếp cá bé. Ở đây xuất hiện hai vấn đề cơ bản, đó là con người sinh ra đều bình đẳng trước Chúa (ví dụ này là dễ hiểu hơn là trước Tạo hóa), những kẻ yếu ớt hiệp nhau lại, tạo ra luật quy ước để phân công và bình đẳng với nhau và luật lệ đó dùng xử lý kẻ mạnh uy hiếp thành viên của mình. Vấn đề thứ 2 là cơ chế phân lập 3 quyền trên để kiểm soát tránh cho quyền lực bị lạm dụng, bị mất sự khống chế.
          Hiến pháp được dự thảo, công bố trong vòng 2 tháng để lấy ý kiến nhân dân là một thời gian quá ngắn quá gấp gáp một cách qua loa. Một Hiến pháp muốn được góp ý, thực sự dân biết, dân bàn, dân kiểm tra thì cần một khoảng thời gian 2-3 năm. Đưa dự thảo vào chương trình học của 8 cấp học: tiểu học, trung học, phổ thông, trung cấp, cao đẳng, đại học, thạc sỹ, tiến sỹ. Để cho xã hội cùng nhai - ngủ - khóc với nó, Bố Mẹ tranh cãi, giúp con làm bài về Hiến pháp, nam nữ cãi nhau về Hiến pháp, Giáo sư cãi với nghiên cứu sinh về nó. Đối chiếu nó với Hiến pháp nước Mỹ, nước Anh, nước Pháp, nước Nga, nước Trung để xem có gì hay, có gì dở, cái gì cần thay đổi, cái gì hợp lý nhất. Lâu nay cứ nói ra rả “Sống và làm việc theo Hiến pháp và PL” mà cho đến Đảng viên kỳ cựu cũng chưa hề biết mặt mũi cái Hiến pháp ấy thế nào huống hồ là các ông bà giai cấp.
            Công dân 14 tuổi để được cấp giấy chứng minh thư phải vượt qua kỳ thi về Hiến pháp.
      Thêm không bằng bớt. Hiến pháp 1992 nên bỏ bớt chữ, (càng nhiều càng tốt, không cần thêm chữ nàođảo lại thứ tự vị trcác chương mục.Đoạn trên còn có thể bỏ thêm 16 chữ nữa.