>>> Doanh nghiệp Đà Nẵng từ chối ODA: Lời hứa từ chức
Thứ Ba, 31 tháng 3, 2015
Mẹ khóc
Hôm 24/3 khánh thành Mẹ Thứ, mình ở nhà xem Tivi, thấy BTV Hoài An + 1 anh MC nào đó, 2 người cầm míc khai mạc văn nghệ mà mưa ướt hết cả mặt cả người, sân khấu thì đẫm nước. Tỉnh Quảng Nam tổ chức hoành tráng Lễ khánh thành, kết hợp ngày giải phóng Quảng Nam, các huyện thị về cắm trại ngay trước sân, xe TƯ, tỉnh bạn về đông kìn kịt, như ngày hội lớn. Xong thì Mẹ khóc. Khóc 4 ngày 3 đêm, tối mũi tối mắt, và lũ sông lên, thủy điện xả, và nông thôn thì ngập nước tràn đồng
>>> Doanh nghiệp Đà Nẵng từ chối ODA: Lời hứa từ chức
>>> Doanh nghiệp Đà Nẵng từ chối ODA: Lời hứa từ chức
Thứ Hai, 23 tháng 3, 2015
Đại Vệ Chí Dị - Lâm Tặc Kinh Thành.
21 Tháng 3 2015 lúc 4:46 https://www.facebook.com/notes/965118033513418/?pnref=story
Nước Vệ triều nhà Sản năm thứ 70. Vệ Kính Vương năm thứ tư.
Chúa Bạo viễn du sang Ách Đại Lợi vay tiền, nước Ách đón tiếp nhạt nhẽo, tể tướng Ách là Tô có ý trách người Vệ vay tiền nhiều lần mà chả làm ăn đâu ra đâu. Chúa nghe xong chỉ cười nhạt.
Việc trong nước sau hội nghị trung ương Sản Thập hỗn loạn vô cùng, trống đánh xuôi, kèn thổi ngược. Gặp phải thời nhá nhem, tranh tối, tranh sáng, quan lại thi hành chính sách lúc đầu voi đuôi chuột, lúc đầu dê thịt chó, mạt cưa, mướp đắng khiên dân chúng không biết đâu mà lần.
Thứ Bảy, 28 tháng 2, 2015
Đại Vệ Chí Dị - Tái Ngộ Quỷ Môn Quan
Người Buôn Gió
https://www.facebook.com/notes/ng%C6%B0%E1%BB%9Di-bu%C3%B4n-gi%C3%B3/%C4%91%E1%BA%A1i-v%E1%BB%87-ch%C3%AD-d%E1%BB%8B-t%C3%A1i-ng%E1%BB%99-qu%E1%BB%B7-m%C3%B4n-quan/952300888128466?pnref=story
Nước Vệ triều nhà Sản, năm thứ 70.
Vệ Kính Vương năm thứ tư.
Trăm Xanh tỉnh dậy, thấy mình đang nằm trên con đò, người lái đò mặt xanh như tàu lá, khuôn mặt dường như làm bằng đá, không có một nét cử động nào. Đôi cánh tay chèo mái đò lướt êm trên dòng sông đen thẫm nước chảy cuồn cuộn. Xung quanh là một khoảng âm u, nhờ ánh sáng của những con đom đóm bay quanh đò mà Trăm Xanh nhận ra mình đang ở một chỗ mà ông chưa đến bao giờ.
Trấn tĩnh một lúc, ông nghe thấy văng vẳng bờ bên kia tiếng khóc của vợ con mình, nghe kỹ một lúc thấy lời ai oán về cuộc đời nghiệt ngã đã khiến số phận ông kết cục bi thảm. Tiếng khóc của vợ con xa dần, lúc được, lúc mất rồi mất hẳn. Trăm Xanh ngồi dậy, hỏi người lái đò.
- Đây là đâu rồi.?
Người lái đò không mở miệng, nhưng rõ ràng âm thanh từ phía người đó thoát ra gằn tiếng khô lạnh.
- sông Mê.
Trăm Xanh giật mình, lâu lắm rồi không ai nói với ông bằng giọng coi thường như vậy, có lẽ phải đến vài chục năm, khi ông mới bắt đầu gia nhập Sản Hội. Buổi kết nạp, tên bí thư chi bộ Sản cũng gằn giọng nhắc nhở ông phải tuyệt đối trung thành với Sản Hội, âm tiết câu nói của hắn cũng y như tên lái đò này. Mỗi điều hắn giỏi hơn tên lái đò là hắn nói tràng giang đại hải mà âm điệu cũng khô lạnh như tiếng đục đá, kém chăng là bọt mép hắn sùi ra, mắt long sòng sọc, chẳng giữ vẻ lanh lùng bất động như gã lái đò.
Vỗ trán nghĩ một lúc, Trăm Xanh biết mình đã rời khỏi cõi trần, trên đường đến cõi âm ty, đang bắt đầu đi qua con sông Mê. Qua con sông này là hồn không nhớ đường về nhập xác. Vậy là chết. Ông tự hỏi mình chết rồi mà vẫn ngủ mơ sao.? Mấy chục năm theo nhà Sản, thuyết học tân tiến từ những nhà lý luận cao siêu về chủ nghĩa duy vật, hiện thực. Làm gì có chuyện âm ty, địa ngục nào.
Đò kịch một tiếng làm ông thoát khỏi mớ hoài nghi chủ thuyết Sản để về thực tại, người lái đò vẫn giọng lạnh lùng.
- Trả tiền đò.
Trăm Xanh loay hoay sờ bên mình, từ khi làm quan trấn thủ đất Quảng đến này, rồi theo lệnh Vua ra kinh thành làm đại tướng quân Nội Chính, có bao giờ ông phải dùng đến tiền đâu. Ông đi đâu cũng có tuỳ tùng, trợ lý, ông cần gì tự chúng mang đến cho ông. Tiền nước Vệ thậm chí nhiều năm ông còn chả nhìn thấy. Ông định tháo cái đồng hồ Omega vỏ vàng khối đưa tên lái đò, đang loay hoay tháo thì tên lái đò gắt.
- Tiền đò người nhà nhét trong miệng chứ có ở tay đâu mà tìm đó.
Trăm Xanh thò tay vào miệng, không thấy đồng nào. Thì ra lúc khâm liệm, tay Đại Thần Nghị Chính Tổng Nhân Sự Tôn Dưa đã chỉ đạo không nhét tiền đò vào miệng ông. Hắn bảo làm thế là mê tín, không đúng tinh thần cách mạng khoa học hiện đại của nhà Sản. Cay đắng, Trăm Xanh đành tháo chiếc đồng hồ quý giá gắn bó nhiều năm đưa cho tên lái đò.
Gã lái đò nhìn Trăm Xanh luyến tiếc chiếc đồng hồ, bèn nói.
- Không có tiền thì thôi, ta chỉ hỏi vậy, năm ngoái có người qua đây, đã trả luôn cho người rồi. Người lên bờ, cứ theo hướng đom đóm bay mà đi là đến chỗ của người.
Trăm Xanh cúi đầu cảm ơn, lên bờ lững lờ bước như chân dẫm vào mây, theo ánh đom đóm đến một cổng thành có đề ba chữ.
Quỷ Môn Quan.
Xanh dợm bước, tưởng mình nhầm chỗ, định lùi lại. Lính gác trông thấy chạy tới xốc nách nói.
- Đã đến đây rồi thì còn đường nào khác nữa mà đi.
Xanh giơ tay khua khua phân trần.
- Tôi là mệnh quan triều đình, lẽ nào vào nơi cửa quỷ sống.
Lính gác cười nhạt nói.
- Quan lại triều đình nhà Sản, chỉ có vài cửa này thôi. Không tin vào trạm tra sổ là biết.
Đến trạm gác, lính giở sổ, soi đuốc cho Xanh đọc. Sổ ghi rằng
Nguyễn Trăm Xanh, người đất Quảng, năm 27 tuổi nhập Sản Hội, được làm quan 35 năm. Hơn 30 năm làm quan xứ Quảng, tính tình hà khắc , độc đoán phá mồ mả, làm hại chết giáo dân xứ Gò Dâu. Đính kèm đơn tố cáo của người bị hại. Gia sản do tham nhũng giàu nhất nhì miền Trung. Về công lao có được ghi nhận cải cách chính sách, tiện lợi cho dân, gần gũi bá tính, có nhiều công trạng mở mang đường sá, công trình công cộng, giáo dục, y tế có lợi cho dân. Công tội chưa định nặng nhẹ. Đưa vào phòng đợi, chờ ngày phán xét. Khi chưa đến ngày đó, miễn cho phải đeo gông, đóng cùm.
Lính gác mở cổng thành, dẫn Xanh đi xuống những bậc thang ướt đẫm rêu. Đến một khoảng trống thấy bao nhiêu tù nhân đang đeo gông, chân bị xiềng, trên đầu tù nhân nào cũng đội một hòn đá, to nhỏ tuỳ người. Lính gác bảo Xanh cứ đợi đây để tìm quản phòng đợi lấy chìa khoá. Xanh mỏi mệt, thấy đống đá to chất đó, hòn nào cũng ghi tên người, lựa được hòn to nhất không có tên ai mới đặt mình ngồi nghỉ.
Xanh xem đồng hồ, tính theo dương gian bấy giờ mới vừa hết Ngọ, đám tù được nghỉ, ngồi quanh sân. Xanh nhác thấy một kẻ quen quen, bèn lại gần chào. Kẻ ấy ngước đầu nhìn lên, Xanh nhận ra đó là Báu Mã. Xanh cứng lưỡi không biết nói gì ú ớ, Báu Mã thở dài.
- Rút cục thì cũng gặp ông ở đây, ông chậm mất mấy tháng .
Xanh thấy Mã nói giọng lành, nên cũng hết lo, mới cất lời.
- Sao ông biết tôi sẽ xuống đây chậm ?
Mã cười đau đớn.
- Tôi còn biết ông không có tiền đò nữa cơ.
Xanh điếng người giây lát, rồi vòng tay tạ Báu Mã.
- Tôi vì mệnh Vua, khiến ông thế này, thực là áy náy.
Báu Mã đỡ Xanh dậy an ủi.
- Tôi cũng vì phò Chúa mà ra nông nỗi này, đâu phải nguyên cớ chỉ do ông cả.
Xanh đưa tay sờ cái gông gỗ nghiến nặng trịch trên cổ Báu Mã hỏi.
- Sao ông đeo gông nặng thế này.
Báu Mã não nề.
- Tôi làm quan bộ Hình, tính chất công việc chỉ làm điều ác , đâu có cơ hội ra những quyết sách làm điều tốt cho dân, ông cứ nhìn đống đá quanh đây mà xem, toàn cho quan bộ Hình nhà Sản hết cả đấy. Hòn đá tôi đội ban nãy mới là tính cái vụ đàn áp nông dân phủ Thiên Trường, cái gông này là tội lừa người lấy gan....còn các tội khác Diêm Vương chưa xét đến, cũng chỉ nay mai là thêm hình phạt nữa thôi.
Xanh ngẩn người thốt.
- Tôi hại đồng môn, giết giáo dân là theo luật lệ nhà Sản, có vua ban. Lẽ nào cũng phải chịu phạt.
Báu Mã cười nhếch mép.
- Tôi cũng theo chỉ dụ Chúa ban, nào có tự nghĩ ra đâu.
Xanh hoài nghi.
- Vua, Chúa là thiên mệnh trời ban, lẽ nào xuống chỉ , chúng ta phận quan lại làm theo, lại bị phạt.
Mã nghe tiếng kẻng báo, đứng dậy vòng tay cáo từ, lúc nhờ Xanh đặt hộ hòn đá lên đầu, Mã chỉ đống đá nói.
- Vua, Chúa tiếm ngôi, bất nhân, bất nghĩa. Trời nào cho thiên mệnh, cái hòn đá to ông ngồi là để Vua và Chúa ai xuống trước thì đội đấy.
Trăm Xanh chợt ngộ, hối hận khóc oà, ôm lấy Báu Mã nói.
- Chúng ta cả đời lầm lạc, theo phường bá đạo, để đến lúc này không biết kêu ai. Xin ông bỏ qua chuyện ngày xưa.
Mã nặng nhọc vì gông, xiềng, đá hổn hển trả lời.
- Tôi đã trả tiền đò cho ông rồi đấy thôi.
>>>
Lãnh đạo tô chữ: Lẽ nào bệnh hình thức nặng đến thế?
Thứ Sáu, 27 tháng 2, 2015
Quảng Nam: Những chiện hóng hớt (P1)
Hóng chiện, chả có gì vui, toàn chiện ruồi bu.
Ông Hải đi nhận nhiệm vụ phó Ban Kiểm tra Trung Ương, phụ trách miền Trung, nên ông Thanh lên Bí thủ hôm qua với 52/52 (cùng 1 giuộc), ngồi đến 2016 rồi về hiu. Chủ tịch mới sẽ lên trước được 1 năm, xem như được 1 nhiệm kỳ, không tính đến tuổi cho nhiệm kỳ sau. Có kẻ théc méc sao hôm qua không bầu Bí rồi điều động Chủ tỉnh luôn. bảo là chiêu của anh.
Cũng rứa, nên ông Thanh đã bạo càng bạo hơn trong việc sắp xếp nhân sự mới, người khác lẫn nhà mình.
Cơ ngơi nhà bác Lê Phước Thanh, diện tích đất 800m2, khu phố mới Tân Thạnh Tam Kỳ, còn cái nhà trên Đại Lộc, nổi tiếng với nội thất gỗ và dân Đại Lộc gọi đường chính là đường nhà ông Thanh.
Chiện nhà ông Thanh.
1. Bảo hoàng tử, con trai, nghe nói là lấy thăm dò, đưa về Sở Kế hoạch đầu tư làm Giám đốc Sở. Thăm dò lần 1 chưa được, có thể sẽ dùng điều động hoặc dùng thế ép.
2. Con dâu, đã ép xong làm Giám đốc Trung tâm đào tạo nguồn nhân lực, để vài bữa, sát nhập, chuyển đổi, tương đương qua làm Phó Giám đốc Sở Nội vụ.
3. Em vợ, Đỗ Xuân Ân, khi mình gặp anh này lần đầu, là từ Kinh tế Mở mới được anh Thanh điều qua làm Chánh văn phòng Ban dự án Tỉnh, giờ đã lên Phó Ban Dự án Tỉnh, phụ trách Tổ chức gì đó.
Các chiện khác:
Thứ Sáu, 30 tháng 1, 2015
Thời nào cũng thế hay Việt Nam đã chậm 108 năm.
Thư thất điều gởi vua
Khải Định (bản dịch)
Việt Nam quốc dân Phan Châu Trinh gởi thư cho
đương kim hoàng đế
Tôi sinh gặp lúc: trong thời nước nhà nghiêng
ngập, ngoài thời các nước đua tranh tiến bộ. Tôi là người yêu bình dân chủ
nghĩa, ghét chuyên chế quân quyền, đau đớn vì quan lại tham lam, thường xót vì
dân sinh khốn khổ, vậy nên tôi sẵn lòng liều cả sanh mạng tôi, ra gánh vác việc
đời, trông mong có cứu lại cuộc hiểm nghèo được chút nào chăng!
Năm 1907, tôi đã gởi thư cho các quan chánh
phủ Bảo hộ, hết sức kêu ca, trước bày tỏ tình cảnh khổ sở của dân Việt Nam, sau
xin thay đổi theo chính trị các nước văn minh trong thời bây giờ. Những việc
tôi đã đề xướng trong lúc ấy đều là sự cần kíp cấp thiết cả: như lập trường dạy
tiếng Tây và chữ Quốc ngữ, bày ra hội thương, hội nông để giành lại quyền lợi
cho người mình, và thay đổi cách ăn mặc theo cách Âu Tây, v.v… Những việc đó
tôi làm trước mắt người thiên hạ, rõ ràng như ban ngày, vậy thời có tội lỗi gì
không? Thế mà triều đình nước ta, từ trên đến dưới, cứ khư khư giữ lấy thói
chuyên chế cũ để hà hiếp dân ngu, cướp lấy lợi riêng cho mình; ghét việc thay
đổi như cừu thù, coi nhân dân như rơm rác, tìm cớ bới việc, phá phách đủ đường,
làm cho lòng dân ai ai củng tức giận, để mà giết hại những kẻ thông minh lương
thiện trong nước. Sự chống sưu thuế không công bình, xảy ra khắp cả 12 tỉnh
Trung Kì trong năm 1908, thời dân và thân sĩ bị giết và bị tù, kể hơn mấy ngàn
người, đau lòng thảm dạ biết bao nhiêu.
Gặp dịp như thế, một người như tôi, có thể nào
mà họ chịu bỏ lỏng: phao cho việc này, buộc vào cớ kia, trước thời xử án tử
hình, sau lại đày Côn Lôn.
Chí sỹ Phan Chu Trinh (9/9/1872 - 24/3-1926)
Khốn nạn thay! Nước ta bị nước Pháp bảo hộ đến
ngày đó đã gần ba bốn mươi năm rồi, nhưng sự hủ bại vẫn không thay đổi, cách
văn minh chẳng hề bắt chước, mà cái nọc độc chuyên chế ức hiếp vẫn còn gớm
ghiếc như thế. Vậy thời cái văn minh của nước bảo hộ không có ích gì cho nước
bị bảo hộ, mà nước bị bảo hộ cũng không nhờ gì được sự khai hoá của nước bảo
hộ, lạ quá! Sự đó trong đời nầy cũng ít thấy vậy.
Thứ Năm, 22 tháng 1, 2015
Có nên duy trì chế độ xã hội chủ nghĩa
>>> Nên theo chủ nghĩa gì?
Bài 1: Những nhầm lẫn của Marx / GS TS Nguyễn Đình Cống
Mác là một triết gia lớn, được nhiều người đánh giá rất thông minh, có đạo đức tốt, rất yêu mến giai cấp vô sản, suốt đời phấn đấu cho tự do và giải phóng vô sản. Mác là con người tuyệt vời được hàng tỷ người ngưỡng mộ. Những kết luận do Mác đưa ra đã trở thành lý luận cách mạng của nhiều đảng cộng sản và những đồ đệ của Mác cho rằng đó là những điều duy nhất đúng, còn cái gì ngược lại là sai, là phản động. Hàng tỷ người, trong đó có nhiều người thông minh, ưu tú, trong thời gian dài đã tin vào điều đó, ca ngợi điều đó.
“Tôi thấy lo lắng lắm, không biết tuyên truyền thế nào, chứ từ trẻ con đến người già có xu thế ghét Trung Quốc. Ai nói tích cực cho Trung Quốc là ngại. Tôi cho rằng, cái đó là nguy hiểm cho dân tộc. Chúng ta bảo vệ chủ quyền lãnh thổ đất nước nhưng vẫn phải bảo vệ hòa bình, ổn định chính trị, thành quả cách mạng và giữ quan hệ hữu nghị Trung Quốc, tăng cường phát triển toàn diện kinh tế - xã hội đất nước. Chúng ta tăng cường an ninh quốc phòng là để tự vệ, khi nào buộc phải tự về thì chúng ta mới tự vệ”.
Chủ Nhật, 18 tháng 1, 2015
Tuyên truyền và kỹ thuật chế tạo sự ưng thuận
http://www.giaodiemonline.com/thuvien/doithoaiII/nguyenvan-Iraqwar.htm
Nói đến “tuyên truyền” người ta hay nghĩ đến đó là một phương pháp ảnh hưởng quần chúng của người cộng sản. Nhưng thực ra, ngành tuyên truyền không phải do người cộng sản phát triển, họ chỉ học từ người Anh và Mỹ. Ngành tuyên truyền có tổ chức xuất hiện lần đầu tiên trong Thế chiến thứ nhất. Lúc đó, Anh Quốc có một bộ gọi là “Ministry of Information” (Bộ Thông tin), và người Anh cần Bộ này để đưa người Mỹ vào cuộc chiến, nếu không thì Anh sẽ gặp trở ngại khi đối đầu với địch. Bộ Thông tin có nhiệm vụ tuyên truyền, kể cả bịa đặt thông tin. Họ sản xuất tin tức, làm bích chương, viết sách ... nhắm vào giới trí thức Mỹ, thành phần có ảnh hưởng đến chính sách Mỹ và cũng là thành phần mà họ cho là dễ tin tưởng vào tuyên truyền. Chiến thuật này của người Anh có hiệu quả tuyệt vời: giới trí thức Mỹ tin những gì Bộ Thông tin Anh truyền đi.
Thứ Bảy, 17 tháng 1, 2015
“MÁI TÂY” VÀ NỖI LÒNG THÁNH THÁN
Chép nguyên từ FB Phạm Lưu Vũ:
(Ổng viết: "[Dưới đây là] Lời "bạt" trong cuốn "Mái Tây" (Tây sương kí) - Nhà XB LĐ 2009. Đọc Lời Bạt này là xong, khỏi cần đọc "Mái Tây" làm gì cho mất thì giờ". Xin đa tạ ngài PLVŨ đã cho tại hạ đọc bài này!^^)
Nước Tàu xét nguyên về mặt văn chương cũng đã có vô số tay khổng lồ. Đến nỗi họ chỉ cần làm cái việc sắp hàng lại mà điểm mục thì cũng đủ khiến cho những kẻ yếu bóng vía phải tẩu hoả nhập ma. Những khổng lồ ấy không ai giống ai, điều đó cố nhiên rồi, song sở dĩ các vị được hậu thế suy tôn, tựu trung bởi hai nhẽ. Thứ nhất, trước tác của các vị hoặc đã đạt đến cái “đạo” của của cõi nhân sinh, hoặc lồng lộng kì vĩ, ôm hết thảy nhân tình, thế sự vào trong lòng, kể không gian thì trùm lên hàng vạn dặm, kể thời gian thì phải tính hàng trăm đời… Thứ hai, trước tác của các vị hoặc chạm đến, hoặc khoét sâu vào một nỗi niềm, một tâm trạng nào đó, khiến cho những văn nhân tài tử đời sau, không đọc đến thì thôi, hễ cứ đọc đến là không tránh khỏi bị… lên cơn, rồi không kìm lòng mình được, tất phải dựa vào những cơn cớ đó mà múa bút, mà bình, mà tán cho tan tành nhân thế, cho khuây khỏa cái món nợ tang bồng…
Thứ Tư, 14 tháng 1, 2015
Hóng tin từ CDQL 1) 1974 40 tuổi đã là Đại tá, khiếp hỉ
12.1.15
Chân dung Quyền lực
Nhân dân cả nước đều biết, Bộ Quốc phòng được xem như một quốc gia trong một quốc gia, tất cả thông tin liên quan đều nằm trong vùng cấm, cách ly hoàn toàn khỏi sự quản lý của Nhà nước. Về kinh tế quốc phòng cũng vậy, không một ai biết có bao nhiêu doanh nghiệp quốc phòng? tổ chức thực hiện kinh tế ra sao? Có ích gì cho đất nước hay không? Trong phóng sự này, chúng tôi hé mở một phần rất nhỏ trong muôn nghìn bí ẩn còn dấu kín sau cánh cổng mang tên Đại tướng Phùng Quang Thanh, nơi ông đã lũng đoạn quân đội, biến Tổng công ty 319 thành nơi danh chính ngôn thuận chuyển hóa tài sản của quân đội, của nhân dân thành tài sản riêng của dòng họ Phùng.
![]() |
| Đại tá Phùng Quang Hải sinh ngày 4/12/1974, được mệnh danh là “Thủ lĩnh trẻ” trong Quân đội (Kỷ yếu 100 gương điển hình tiên tiến toàn quân năm 2013) |
Thứ Hai, 5 tháng 1, 2015
Quản trị xã hội với 1 vốn văn hóa thế nào?
Tác giả: Nguyễn Tất Thịnh
Tôi nhận thấy một cách khái quát như thế này: Ở quốc gia nào, trong
đó càng tha hóa về tư tưởng quản trị nhà nước, ở đó càng rơi vào khuynh
hướng xã hội càng cực đoan + càng nảy nòi sự độc tài cùng lợi ích nhóm +
càng tự đẩy quốc gia vào ‘chiến tranh lạnh’ + hành xử của dân chúng
càng vị kỷ.
Tôi và một số bạn hữu, bình thường rất ít gặp nhau vì dòng thời gian cả
năm cuốn mỗi người đi trong những công việc của mỗi người… Được buổi
sáng năm mới… gặp nhau, mỗi người đưa ra vài câu hỏi của mình cho các
bạn khác…Dưới đây tôi chép lại ba câu trả lời của tôi mà các bạn cùng
quan tâm hỏi. ( Không chủ ý sa đà vào các con số, hay sự kiện ‘mặt’ –
bạn đọc có thể tự ghép vào những phương diện mình quan tâm )
Hỏi: Chúng ta đi đến đâu cũng đọc được những cảm nhận chưa
sáng sủa về tình hình đất nước, quản lý Nhà nước như có trách nhiệm
chính… ý kiến của Anh?
Thứ Sáu, 2 tháng 1, 2015
Viện Khổng Tử ở Việt Nam - Nguyễn Văn Tuấn
GS Nguyễn Văn Tuấn (Úc)
Hôm nay, đọc được một tin mà không biết nên mừng hay buồn, có lẽ quan tâm thì đúng hơn. Đó là bản tin về Viện Khổng Tử được khánh thành ở ĐH Hà Nội. Thật ra, nhìn bề ngoài thì chẳng có gì phải quan tâm, vì từ ngày Tàu bắt đầu khá lên, họ “rải” Viện Khổng Tử khắp thế giới. Ở Úc này, các đại học lớn đều có Viện Khổng Tử, do Chính phủ Tàu tài trợ và có lẽ dính dáng vào việc điều hành. Nhưng ở Việt Nam thì khác, vì chúng ta có một mối liên hệ lâu dài và bão táp với cái nước khổng lồ ở phương Bắc đó. Nói xa không qua nói gần: chúng ta đã từng bị lệ thuộc (có người dùng chữ “nô lệ”) vào Tàu đã quá lâu, sự hiện diện của Viện Khổng Tử có lẽ mở thêm một cánh cửa để Việt Nam lọt vào quĩ đạo lệ thuộc hơn nữa vào Tàu. Và, trong lúc chúng ta đang muốn “thoát Trung”, Viện Khổng Tử là một bước lùi. Nhìn như thế, việc lập Viện Khổng Tử ở Hà Nội cũng là một tin buồn.
Chủ Nhật, 28 tháng 12, 2014
Tổng kết năm 2014
>>> Ông Hoàng Văn Nghiên đang sống ở biệt thự, sao phải tìm chỗ ở mới?
Thứ Sáu, 26 tháng 12, 2014
Độc lập tư duy, độc lập làm việc, độc lập xét xử!
1. KTS giờ không thể độc lập làm
việc hay làm việc độc lập, mà lại phụ thuộc rất nhiều (vào thị trường, cũng
cách quản lý, chủ đầu tư) trong khi không được định hướng tư duy độc lập (đang
nói đến gần 20 cơ sở đào tạo KTS thực tế ra trường để SV của họ tham gia gì cho
xã hội - nhìn vào thực tế). (Đang suy nghĩ viết bài này trong 1 entry khác
nhưng dừng lại để dẫn ý lan man đi tiếp).
Ngày 23-12, thiếu tướng Đỗ Hữu Ca - giám đốc Công an TP Hải Phòng - đề nghị không đăng bài trao đổi giữa ông với PVTuổi Trẻ về vụ tử tù Nguyễn Văn Chưởng kêu oan. Tôn trọng ý kiến của người trả lời phỏng vấn,Tuổi Trẻ dừng lại việc đăng bài trao đổi với thiếu tướng Đỗ Hữu Ca. (Thông tin từ phía Công an Hải Phòng khẳng định cơ quan điều tra đã làm đúng trình tự thủ tục, kết luận điều tra đúng người đúng tội. Vụ án này xử đi xử lại nhiều lần, phiên giám đốc thẩm của TAND tối cao cũng kết luận xử đúng người đúng tội, không có oan sai)
Thứ Năm, 25 tháng 12, 2014
Bắt sóng (dự phòng gử iđến những người thân)
Người buôn gió.
<<<...Trong
những vụ án an ninh , chính trị thì tôi có một lời khuyên rất chân thành với
gia đình và bạn bè những người bị bắt. Đừng chạy đi, chạy lại hỏi chỗ này chỗ
kia về tình trạng người bị bắt làm gì. Vì đó chính là điều mà cơ quan an ninh
điều tra đang chờ đợi để đưa những thông điệp có lợi cho cơ quan điều tra. Khi
người thân đã bị bắt rồi, hãy bình thản đón nhận và đi tìm tiếp xúc với các cơ
quan ngoại giao, báo chí nước ngoài, làm đơn kiện đến các cơ quan hành pháp trong nước. Đừng nghe và đừng tin bất cứ một nguồn tin nào
từ bên trong nói ra là nên thế này, nên thế kia. Cũng đừng hỏi những người khám
xét nhà mình hay bắt người nhà mình đi câu gì về số phận người bị bắt.
Với
những người bị bắt, cũng không nên sốt ruột thăm dò cán bộ hỏi cung hoặc muốn gặp
ai làm gì. Cứ lặng lẽ chờ, ông hỏi cái gì tôi nói được thì nói, không nói được
thì tìm cách chối. Đừng nhắn nhe cán bộ điều tra câu này câu kia về gia đình,
hãy coi chuyện tù là tất nhiên. Nếu có bắt sóng thì lên bắt trước khi bị bắt để
đề phòng , chẳng hạn như đóng blog, facebook, hạn chế quan hệ. Còn khi đã bị
bắt rồi thì cách tốt nhất là xác định thái độ chấp nhận án tù, không cố gắng
loay hoay nghe ngóng dăm ba điều từ cán bộ điều tra hé ra làm gì. Những thông
tin có lợi cho bạn chắc chả bao giờ có từ những người tống bạn vào nhà
giam...>>>
Thứ Tư, 17 tháng 12, 2014
Sự trung thực đang ở đâu trong đời sống của chúng ta ngày hôm nay?
http://baodatviet.vn/van-hoa/nguoi-viet/hop-qua-o-seoul-va-bat-pho-khong-lo-doi-tra-3219101/
Hộp quà ở Seoul và bát phở khổng lồ dối trá
- Thay vì cam kết tô phở 4,9kg thì chủ quán đã nâng lên thành 6,5kg để kiếm lợi.
| Sự gian trá nhìn thấy được... |
Thứ Năm, 11 tháng 12, 2014
Sững sờ trước những cái "nhất" của Việt Nam so với thế giới (P1)
Sững sờ trước những cái "nhất" của Việt Nam so với thế giới (P1)
THANH MAI (TỔNG HỢP)
(GDVN) - Choáng với những "thành tích kinh dị" của VN so với TG, nghe qua đã thấy giật mình: Tỷ lệ nạo phá thai cao nhất, giá sữa, giá đất, giá thuốc cao nhất...
Rùng mình xem chùm ảnh: Hô biến nội tạng thối rữa thành... dầu ănChùm ảnh: Sốc với 'thú chơi' tép cảnh…nghìn đô ở Việt Nam
| Giá bất động sản Việt Nam thuộc hàng cao nhất thế giới. Giá nhà đất tăng lên hơn 100 lần trong vòng 20 năm. Giá nhà ở trung bình cao hơn 25 lần so với thu nhập bình quân hàng năm của người lao động. Đồng thời, giá nhà ở Việt Nam lớn hơn gấp 5 lần so với các nước phát triển và gấp 10 lần so với nước chậm phát triển. |
Chủ Nhật, 7 tháng 12, 2014
“TUYÊN NGÔN… ĐỘC LẬP CỦA BỌ LẬP”
Posted 26/06/2013. [ Khi vào Sài Gòn Quê Choa chỉ có 7 triệu view, bọ Lập tính đến 10 triệu view thì cho Quê choa đóng cửa vì quá mệt mỏi và mất thời gian. Mệt mỏi và mất thời gian cũng không đáng sợ, đáng sợ nhất là phải sống trong sợ hãi. Nhưng rồi chẳng những bọ Lập không đóng cửa Quê Choa mà còn mở rộng đề tài và nội dung khiến số view tăng vọt, chỉ trong ba năm, đến ngày hôm qua 25/6 nó đã đạt con số 100 triệu view.]
Bọ Lập không còn trẻ nữa để chơi trò câu view, bọ cũng thừa nổi tiếng (trong nước) để không cần phải nổi tiếng hơn nữa, chỉ vì bọ nghe theo cụ Phan Châu Trinh: “Khai dân trí, chấn dân khí, hậu dân sinh”. Đó là lời kêu gọi luôn đúng cho mọi thời, thời này càng đúng đắn và khẩn thiết.
100 năm trước của cụ Phan Chu Trinh và ngày hôm nay của chúng ta 10 nỗi nhục sau đây không có gì thay đổi:
“1. Trong khi người nước ngoài có chí cao, dám chết vì việc nghĩa, vì lợi dân ích nước; thì người nước mình tham sống sợ chết, chịu kiếp sống nhục nhã đoạ đày.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)











