(tiếp theo và hết)
“Điều đức hạnh
duy nhất mà con người có thể làm cho nhau và cái thoả thuận duy nhất cho mối
quan hệ hợp lý giữa người với người là: Buông nhau ra!
“Bây giờ hãy
quan sát những thành quả của một xã hội xây dựng trên nguyên tắc của chủ nghĩa
cá nhân. Đó, đất nước của chúng ta. Đất nước hùng mạnh nhất trong lịch sử loài
người. Đất nước của những thành tựu, của sự thịnh vượng và của nền tự do vĩ đại
nhất trong lịch sử. Đất nước này không dựa trên sự phục vụ quên mình, sự hi sinh,
hay bất cứ lời giáo huấn nào khác về chủ nghĩa vị nhân sinh. Nó được xây dựng
trên quyền mưu cầu hạnh phúc của mỗi người. Hạnh phúc của mỗi cá thể chứ không
phải của ai khác. Một động cơ riêng tư, cá nhân và vị kỷ. Hãy nhìn vào những
kết quả chúng ta có được. Hãy nhìn vào lương tâm của chính mình.
“Đây là một
xung đột rất cổ xưa. Loài người đã đến với rất gần sự thật, nhưng mỗi lần họ tiến đến gần thì sự
thật bị phá huỷ và các nền văn minh cứ nối tiếp nhau sụp đổ. Văn minh là một
quá trình tiến đến một xã hội tôn trọng sự riêng tư. Người nguyên thuỷ tồn tại
hoàn toàn trong cộng đồng chung, bị cai trị bởi luật lệ của bộ tộc anh ta. Văn
minh hoá là một quá trình giải phóng mỗi người khỏi mọi người.
“Giờ đây, trong
thời đại của chúng ta, chủ nghĩa tập thể nguyên tắc của những kẻ sống thứ sinh
và những kẻ ăn bám, con quái vật thời cổ đại, đã sổng chuồng và trở nên điên
cuồng bao giờ hết. Nó đã đẩy loài người đến một mức độ tăm tối về nhận thức
chưa từng có trên trái đất. Nó đã đạt tới sức mạnh kinh khủng mà nó chưa bao
giờ đạt được.Nó đã đầu độc bộ óc của tất cả mọi người. Và nó đang nhấn chìm đất nước của chúng ta xuống vực thẳm.
“Tôi là một kiến trúc sư.